
Từ góc độ tâm lý lâm sàng, t.ự.s.á.t. không phải là một hành động bộc phát mà thường là kết quả của sự tích tụ căng thẳng, áp lực và cảm giác tuyệt vọng kéo dài. Ở lứa tuổi THCS, các yếu tố nguy cơ thường gặp bao gồm:
Trầm cảm, rối loạn lo âu, rối loạn lưỡng cực, rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) không được chẩn đoán hoặc điều trị. Một đứa trẻ bỗng dưng mất hứng thú với những hoạt động từng yêu thích (ví dụ: không còn hào hứng với môn học yêu thích, bỏ bê CLB thể thao), hay thay đổi đáng kể về giấc ngủ và ăn uống, có thể là tiếng chuông báo động của trầm cảm.
"Con phải được học sinh giỏi!", "Sao bài này con làm sai nhiều thế?" – những câu nói tưởng chừng vô hại có thể trở thành gánh nặng khổng lồ. Áp lực thi cử, cạnh tranh điểm số, hay sự kỳ vọng quá mức từ gia đình và nhà trường có thể khiến các em cảm thấy ngột ngạt, vô dụng nếu không đạt được.
Bắt nạt học đường (trực tiếp hoặc qua mạng), bị cô lập, mâu thuẫn với bạn bè, hay gặp khó khăn trong việc kết nối với người khác. Con bạn có thể đột ngột thu mình lại, tránh giao tiếp, hay thường xuyên về nhà với vẻ mặt buồn bã, lo lắng sau giờ học.
Cha mẹ ly hôn, mất người thân, bạo hành gia đình, hay những trải nghiệm tiêu cực khác có thể gây ra tổn thương sâu sắc và khó khăn trong việc đối phó.
Môi trường có người từng có ý định hoặc hành vi t.ự.s.á.t. có thể tăng nguy cơ do "hiệu ứng lây lan" hoặc sự thiếu hụt cơ chế đối phó.
Những học sinh có xu hướng cầu toàn, ít linh hoạt trong suy nghĩ, hay có cái nhìn bi quan về bản thân và tương lai cũng dễ bị tổn thương hơn.
Quan sát tinh tế là chìa khóa. Các dấu hiệu không phải lúc nào cũng rõ ràng nhưng thường là sự thay đổi trong hành vi, cảm xúc hoặc lời nói.
Từ vui vẻ sang cáu kỉnh, buồn bã kéo dài, hoặc tỏ ra thờ ơ với mọi thứ.
Tránh né bạn bè, gia đình, không còn muốn tham gia các hoạt động vui chơi.
Dù chỉ là những câu nói bâng quơ như "Con ước mình không tồn tại," "Mọi thứ sẽ tốt hơn nếu con biến mất."
ĐỪNG BAO GIỜ COI NHẸ NHỮNG LỜI NÀY!
Lướt web, đọc sách, hay hỏi về các phương pháp t.ự.s.á.t..
Hoặc nói lời tạm biệt như thể sẽ không bao giờ gặp lại.
C.ắ.t. tay, cào cấu, đ.ố.t. da... nhằm giải tỏa cảm xúc tiêu cực.
Với tư cách là người lớn đồng hành, chúng ta có thể làm gì?
- Lắng nghe không phán xét:
Khi con chia sẻ những nỗi sợ hãi, áp lực hay cảm xúc tiêu cực, hãy lắng nghe với sự đồng cảm, không đánh giá, không ngắt lời hay đưa ra lời khuyên vội vàng. "Mẹ/Thầy cô hiểu con đang rất buồn/áp lực. Con muốn chia sẻ thêm không?"
- Xây dựng kênh giao tiếp cởi mở:
Tạo không gian an toàn để con cảm thấy thoải mái bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc mà không sợ bị la mắng hay chế giễu. Bữa cơm gia đình, những buổi đi dạo, hay chỉ đơn giản là 5 phút trò chuyện trước khi ngủ có thể là cơ hội quý giá.
- Quan sát và nhận diện sớm:
Để ý những thay đổi dù là nhỏ nhất trong hành vi, thói quen của con. Đừng ngần ngại hỏi thăm trực tiếp nếu bạn có bất kỳ lo ngại nào. "Gần đây con có vẻ buồn hơn, có chuyện gì không ổn à?"
- Hạn chế áp lực và tăng cường sự động viên:
Thay vì chỉ tập trung vào thành tích, hãy khen ngợi nỗ lực, sự tiến bộ và khuyến khích con theo đuổi đam mê. "Con đã cố gắng hết sức rồi, điều đó quan trọng nhất!"
- Tìm kiếm sự trợ giúp chuyên nghiệp: Đây là bước VÔ CÙNG QUAN TRỌNG.
Nếu bạn nhận thấy bất kỳ dấu hiệu nào của ý định t.ự.s.á.t., hoặc con bạn đang trải qua những khó khăn tâm lý nghiêm trọng, hãy tìm đến các chuyên gia tâm lý, bác sĩ tâm thần hoặc tổ chức hỗ trợ sức khỏe tâm thần uy tín càng sớm càng tốt. Chuyên gia sẽ giúp đánh giá, chẩn đoán và đưa ra kế hoạch can thiệp phù hợp.
- Cung cấp thông tin và giáo dục:
Giúp con hiểu về sức khỏe tâm thần, cách nhận diện và đối phó với căng thẳng. Điều này cũng giúp giảm kỳ thị về các vấn đề tâm lý.

Hotline: 0963 085 585
Địa chỉ: Số 1 Lô A, khu 7.2 Ha, Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Email: [email protected]
Facebook: Tâm lý Happy Life