
Bạn có từng:
🔸 Luôn hỏi lại bạn bè 2–3 lần để chắc chắn mình không lỡ lời?
🔸 Tránh vào thang máy vì sợ ngột ngạt?
🔸 Chỉ dám thuyết trình nếu đã chuẩn bị kỹ lưỡng và hoàn hảo?
🔸 Mang theo nước, thuốc, khăn tay... "phòng khi có chuyện"?
🔸 Từ chối các buổi gặp mặt vì “nghĩ sẽ không thoải mái”?
Nếu bạn gật đầu vài lần… rất có thể, bạn đang sử dụng hành vi an toàn – một cách ứng phó rất phổ biến ở người có rối loạn lo âu
Lo âu xuất hiện → não cảnh báo có nguy hiểm
Ta dùng hành vi an toàn để giảm lo (ví dụ: hỏi lại, kiểm tra, tránh né)
Lo âu giảm tức thì → não ghi nhận “À, nhờ hành vi đó nên mình an toàn!”
Lần sau gặp tình huống tương tự, não lập tức bật lại hành vi đó → vòng lặp kéo dài mãi
Ta không học được cách vượt qua nỗi lo, mà chỉ học được cách... trốn tránh nó.
🔹 Tránh giao tiếp ánh mắt
🔹 Ghi sẵn lời thoại để nói
🔹 Đem người thân đi cùng đến nơi lạ
🔹 Tránh đường đông, nơi ồn ào
🔹 Kiểm tra cơ thể quá mức (tim đập, hơi thở)
🔹 Luôn dự phòng "tình huống xấu nhất"
- Rối loạn lo âu xã hội
- Rối loạn lo âu lan tỏa (GAD)
- Rối loạn hoảng sợ
- Ám ảnh sợ chuyên biệt
Trong trị liệu nhận thức – hành vi (CBT), một kỹ thuật gọi là “phơi nhiễm có kiểm soát” sẽ được sử dụng. Nhà trị liệu sẽ:
- Giúp bạn nhận diện các hành vi an toàn mà bạn vô thức lặp lại
- Cùng bạn thử đối mặt dần dần với nỗi lo mà không cần “hành vi bảo vệ”
- Giúp não bộ học lại rằng tình huống ấy KHÔNG NGUY HIỂM như bạn nghĩ
Ví dụ: Thay vì luôn phải cầm chai nước bên người khi vào lớp thuyết trình, bạn được khuyến khích thử… chỉ mang theo sổ tay. Và dần dần, bạn sẽ nhận ra: "Mình không cần nó để tồn tại. Mình tự mình đã đủ rồi."

Hotline: 0963 085 585
Địa chỉ: Số 1 Lô A, khu 7.2 Ha, Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Email: [email protected]
Facebook: Tâm lý Happy Life